Thị xã Sơn Tây

Tiếng chuông nhà thờ

Thong thả đi vào ngõ phố

Con đường chạy quanh hào nước

Chẳng biết đi được bao vòng đã hết tuổi thơ.

Thành cổ mọc lên rừng cây

Sót lại dăm cửa pháo đài rêu phủ

Một thời loạn lạc đâu đây

Đi qua nơi này để thành xưa cũ

Tìm về một thưở hoa niên…

Thị xã nhỏ không rộng hơn vòng tròn tiếng chuông

Vòng âm thanh xoay tròn lá bàng chiều đông cháy đỏ

Xoay quanh thành cổ ngân nga.

Xứ đạo bình yên màu áo nâu thị xã quê mùa

Em tôi tóc dài buông qua mười sáu tuổi

Chưa một lần đi xa…

Sớm tối bên khung cửi nhỏ

Những vòng sợi tơ tằm

Vàng óng một thời bờ sông cổ tích.

Tiếng chuông nhà thờ

Ngân trên mặt lụa

Tôi tìm thấy tuổi thơ trên khung cửi

Tuổi thơ đi quanh hào nước

Hiện hình trên mặt lụa phúc âm.

(Thơ Khuất Bình Nguyên)

Comments

comments

Về Người Sơn Tây

Những người con xứ Đoài...

Gửi trả lời

Email của bạn sẽ không được công bố. Mục yêu cầu đã được đánh dấu *

*
*

BÀI VIẾT KHÁC