Sơn Tây một phía

Cong dong nguoi Son Tay | www.nguoisontay.com

Đường Lâm

Mưa nhè nhẹ rất thương choàng lên phố nhỏ
Những chiếc lá bàng trong ngõ vắng lang thang
Thành hào cũ phong bao một bài thơ cổ
Chẳng biết dành tặng ai, yên tĩnh quá chừng!

Bỏ lại sau lưng những dặm dài cát bụi
Những ưu phiền, thành bại tuổi ba mươi
Mẹ ơi mẹ con lại về bẻ củi
Bữa cơm chiều cuối năm nghe lửa réo quanh nồi.

Chúng con như những chiếc lá bàng phiêu du trong gió
Vẫn khát nửa hồn mình được yên tĩnh tựa chiều nay
Em hiền dịu rất thương lấy chồng nơi chân núi
Biết xuân này có trở lại Sơn Tây?

(Trần Hoà Bình )

Comments

comments

Từ khóa: , , , , ,

Về Người Sơn Tây

Những người con xứ Đoài...
Subscribe to Comments RSS Feed in this post

2 Responses

  1. Ngày xưa học cấp 3 cô giáo cũng từng cho lớp mình đọc một đoạn trong bài thơ này. Nhưng hồi ấy cô cho đọc có đôi từ khác với bài thơ trên của tác giả nhưng mình vẫn thấy hay và mượt lắm:
    “Mưa nhè nhẹ rất thương choàng lên phố nhỏ
    Những chiếc lá bàng trong ngõ vắng lang thang
    Thị xã đẹp như một bài thơ cổ
    Chẳng biết tặng riêng ai…
    …im lặng quá chừng”

  2. lau lau moi doc dc bai tho hay ve son tay.nhung tim mai van it qua nhi?

Gửi trả lời

Email của bạn sẽ không được công bố. Mục yêu cầu đã được đánh dấu *

*
*

BÀI VIẾT KHÁC