NHỚ SƠN TÂY!

Cong dong nguoi Son Tay | www.nguoisontay.com

Nhớ Sơn Tây

Em đến Sơn Tây bao giờ chưa?
Trời đang nắng cháy bỗng chợt mưa
Nghìn năm bóng giáng một sứ Đoài
Tuổi ấu thơ tôi bao buồn vui
Em đi Sơn Tây bao giờ chưa?
Mùa thu đến sớm trắng sương mờ
Em về tìm lại thành sơn cũ
Hương khói đền Và in dấu xưa
Phố này và đất này bốn mùa trời xanh bát ngát
Dòng sông này, con đường này
Đã thành lời hát cho em
Những muốn mai đây, theo cánh chim bay
Trong mỗi phút giây, mong về gặp lại Sơn Tây
Em đến Sơn Tây bao giờ chưa?
Trời đang nắng cháy bỗng chợt mưa
Nghìn năm bóng giáng một sứ Đoài
Tuổi ấu thơ tôi bao buồn vui
Em đi Sơn Tây bao giờ chưa?
Mùa thu đến sớm trắng sương mờ
Em về tìm lại thành sơn cũ
Hương khói đền Và in dấu xưa
Phố này và đất này bốn mùa trời xanh bát ngát
Dòng sông này, con đường này
Đã thành lời hát cho em
Những muốn mai đây, theo cánh chim bay
Trong mỗi phút giây, mong về gặp lại Sơn Tây

Em đến Sơn Tây bao giờ chưa?
Trời đang nắng cháy bỗng chợt mưa
Nghìn năm bóng giáng một sứ Đoài
Tuổi ấu thơ tôi bao buồn vui
Em đi Sơn Tây bao giờ chưa?
Mùa thu đến sớm trắng sương mờ
Em về tìm lại thành sơn cũ
Hương khói đền Và in dấu xưa
Phố này và đất này bốn mùa trời xanh bát ngát
Dòng sông này, con đường này
Đã thành lời hát cho em
Những muốn mai đây, theo cánh chim bay
Trong mỗi phút giây, mong về gặp lại Sơn Tây
Em đến Sơn Tây bao giờ chưa?
Trời đang nắng cháy bỗng chợt mưa
Nghìn năm bóng giáng một sứ Đoài
Tuổi ấu thơ tôi bao buồn vui
Em đi Sơn Tây bao giờ chưa?
Mùa thu đến sớm trắng sương mờ
Em về tìm lại thành sơn cũ
Hương khói đền Và in dấu xưa
Phố này và đất này bốn mùa trời xanh bát ngát
Dòng sông này, con đường này
Đã thành lời hát cho em
Những muốn mai đây, theo cánh chim bay
Trong mỗi phút giây, mong về gặp lại Sơn Tây

Em đến Sơn Tây bao giờ chưa?
Trời đang nắng cháy bỗng chợt mưa
Nghìn năm bóng giáng một sứ Đoài
Tuổi ấu thơ tôi bao buồn vui
Em đi Sơn Tây bao giờ chưa?
Mùa thu đến sớm trắng sương mờ
Em về tìm lại thành sơn cũ
Hương khói đền Và in dấu xưa
Phố này và đất này bốn mùa trời xanh bát ngát
Dòng sông này, con đường này
Đã thành lời hát cho em
Những muốn mai đây, theo cánh chim bay
Trong mỗi phút giây, mong về gặp lại Sơn Tây
Em đến Sơn Tây bao giờ chưa?
Trời đang nắng cháy bỗng chợt mưa
Nghìn năm bóng giáng một sứ Đoài
Tuổi ấu thơ tôi bao buồn vui
Em đi Sơn Tây bao giờ chưa?
Mùa thu đến sớm trắng sương mờ
Em về tìm lại thành sơn cũ
Hương khói đền Và in dấu xưa
Phố này và đất này bốn mùa trời xanh bát ngát
Dòng sông này, con đường này
Đã thành lời hát cho em
Những muốn mai đây, theo cánh chim bay
Trong mỗi phút giây, mong về gặp lại Sơn Tây

(Sưu tầm)

Comments

comments

Từ khóa: , ,

Về Người Sơn Tây

Những người con xứ Đoài...

Gửi trả lời

Email của bạn sẽ không được công bố. Mục yêu cầu đã được đánh dấu *

*
*

BÀI VIẾT KHÁC