Đôi mắt người Sơn Tây

Em ở thành Sơn chạy giặc về
Tôi từ chinh chiến cũng ra đi
Cách biệt bao ngày quê Bất Bạt
Chiều xanh không thấy bóng Ba Vì

Vừng trán em vương trời quê hương
Mắt em dìu dịu buồn Tây Phương
Tôi nhớ xứ Đoài mây trắng lắm
Em có bao giờ em nhớ thương?

Từ độ thu về hoang bóng giặc
Điêu tàn thôi lại nối điêu tàn
Đất đá ong khô nhiều ngấn lệ
Em có bao giờ lệ chứa chan

Mẹ tôi em có gặp đâu không
Những xác già nua ngập cánh đồng
Tôi có thằng em còn bé dại
Bao nhiêu rồi xác trẻ trôi sông[1]

Đôi mắt người Sơn Tây
U uẩn chiều lưu lạc
Buồn viễn xứ khôn khuây
Cho nhẹ lòng nhớ thương
Em mơ cùng tôi nhé
Bóng ngày mai quê hương
Đường hoa khô ráo lệ

Bao giờ trở lại đồng Bương Cấn
Về núi Sài Sơn ngắm lúa vàng
Sông Đáy chậm nguồn quanh Phủ Quốc
Sáo diều khuya khoắt thổi đêm trăng

Bao giờ tôi gặp em lần nữa
Ngày ấy thanh bình chắc nở hoa
Đã hết sắc màu chinh chiến cũ
Còn có bao giờ em nhớ ta?

Comments

comments

Từ khóa: , , ,

Về Người Sơn Tây

Những người con xứ Đoài...
Subscribe to Comments RSS Feed in this post

One Response

  1. Nhớ “Mắt người Sơn Tây”

    Thành Sơn phế tích đầy cỏ dại
    Đuôi mắt ai buồn như mây vương
    Tôi người lữ thứ hành phương Bắc
    Mến cảnh yêu người ghé lên chơi.

    Tìm người em gái thời chinh chiến
    Giặc đốt Thành Sơn lửa ngút trời
    Quê hương tang tóc em lưu lạc
    Đã mấy thu rồi em biết không?!

    Tôi chưa được đến miền Bất Bạt
    Chưa ghé Sài Sơn ngắm lúa vàng
    Chưa biết nơi nào là Phủ Quốc
    “Sáo diều khuya khoắt thổi đêm trăng”.

    Hồn tôi xin hoá thành mây trắng
    Lãng đãng ngang trời đất Tây Phương
    Ơi người em gái thời chinh chiến
    Biết có bao giờ em nhớ ta?!

    (Nguyễn Mạnh Hùng)

Gửi trả lời

Email của bạn sẽ không được công bố. Mục yêu cầu đã được đánh dấu *

*
*

BÀI VIẾT KHÁC