Về thăm thành cổ Sơn Tây nhớ ăn món thạch lá găng

Khu thành cổ Sơn Tây buổi tối tấp nập hàng quán ăn vặt. Nhưng ban ngày, chỉ lác đác một vài bà bán thạch ngồi khiêm tốn ở một góc đường khó nhìn…

Cốc thạch lá găng mát lạnh

Cốc thạch lá găng mát lạnh

Những miếng thạch đen láy ở các quán chè thường không được “coi trọng” lắm. Có người còn gọi với người bán hàng: “không bỏ thạch đen và dầu chuối vào cốc chè cho em nhé!”. Thế là thạch đen cứ phải “len lỏi” trong cốc chè, nhiều người còn không để ý sự có mặt của nó.
Nhưng thạch lá găng ở Sơn Tây thì lại khác. Lần đầu tiên về thành cổ Sơn Tây, năm 2004, tôi được mời một cốc thạch ở bên đường… Tôi không thích cái cảnh ngồi xổm quanh cái chậu nhôm và đợi bà bán hàng lấy cái mảnh con trai xúc thạch vào cốc nhựa. Vì theo cảm quan thông thường, tôi thấy nó không được hợp vệ sinh cho lắm. Tuy nhiên, tôi vẫn liều mình thử.

Thật bất ngờ, sau 2 miếng đầu tiên, tôi mê mẩn luôn, ăn không ngừng.  Thạch xanh ăn rất mát, giòn giòn, dai dai nhưng lại mềm, mịn và ngọt ngọt; cái mùi thì hơi ngai ngái nhưng chấp nhận được.
Cái cách bán hàng cũng thật lạ, để di chuyển nhanh, và cũng bởi tính xuề xòa của người quê, nên người bán hàng ngồi xổm, khách cũng “xổm” nốt. Thế nên ăn cũng nhanh để cho đỡ mỏi chân, mỏi cẳng…
Thạch xanh

“..cái tảng thạch trong chậu của bà bán hàng hơi vẩu vẩu lại có màu như ngọc bích, trong mướt thật hấp dẫn..”

Lần nào về Sơn Tây, tôi cũng cố đi ăn vặt ở thành cổ. Nếu ban ngày, nhất định sẽ đi ăn thạch lá găng. Người ta bảo: đã yêu, đã thích cái gì thì nhìn mọi thứ sẽ đẹp hơn. Tôi thấy cái tảng thạch trong chậu của bà bán hàng hơi vẩu vẩu lại có màu như ngọc bích, trong mướt thật hấp dẫn. Bây giờ, bà dùng mảnh lon bia để hớt những miếng thạch mỏng dính vào cốc.
Thạch thì nhạt, mùi ngái; nước đường quánh vàng óng tưới vào thạch lại rất bện nhau. Mùi ngai ngái của lá găng quện vào mùi mật, mùi hoa nhài lại làm nên đặc trưng.
Bà bán hàng bảo muốn làm thạch không khó lắm, chỉ cần mua loại lá găng chính hiệu để làm thạch về, ngâm cho mềm và sạch. Lá găng có những chiếc gai bé xíu, nếu không nhặt sạch sẽ bị đâm vào tay khi vò lá. Sau đó lại vớt lá, rửa sạch và ngâm tiếp rồi mới để ráo nước.
"Lá Găng" nguyên liệu chính làm thạch

“Lá Găng” nguyên liệu chính làm thạch

Lá găng sau khi được vò nát ra sẽ được cho một ít nước vôi trong vào để thạch xanh, giòn, trong, chóng đông hơn. Nước vò lá găng được lọc qua vải xô sạch để trong cái nồi nhôm lớn sạch sẽ rồi cho nước đun sôi để nguội rồi đậy kín, cất đi. Trong quá trình để đông tự nhiên thế, không được động vào chiếc nồi vì làm như thế thạch bị long chân, không kết lại được.
Nước đường đun sánh như mật ong, thả gừng đập dập và mấy bông hoa nhài vào cho thơm.

Cốc thạch xanh, mới nhìn thì mộc mạc vì không được bày trong ly đẹp, cốc sang. Nhưng nhìn kỹ thì thấy “chất” hơn những ly sinh tố đắt tiền đến mấy chục ngàn đồng. Cốc thạch những năm 2004 chỉ có 500 – 1.000 đồng. Giờ thạch đắt hơn, nhưng cũng không quá 5.000 đồng là ăn thỏa thích. Bạn cũng không lo cảnh “nhấp nhổm” vì một số quán đã có bàn ghế sạch sẽ, gọn gàng.
Thạch sau khi được chế biến từ lá găng

Thạch sau khi được chế biến từ lá găng

Về Sơn Tây, bạn nhớ hỏi thạch lá găng, những người dân sẽ chỉ bạn đến quán vỉa hè hơi khuất trong lòng thành cổ.
(Sưu tầm)

Comments

comments

Từ khóa: , ,

Về Người Sơn Tây

Những người con xứ Đoài...
Subscribe to Comments RSS Feed in this post

One Response

  1. bây giờ ko còn thấy trên thị trường Sơn Tây nữa thời bao cấp cổng thành chỗ UBND thị xã nhiều quán Thạch loại đó

Gửi trả lời

Email của bạn sẽ không được công bố. Mục yêu cầu đã được đánh dấu *

*
*

BÀI VIẾT KHÁC